Ừ thì chỉ là chiếc bánh mì thôi mà. Có gì đáng kể đâu.
Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015
Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015
NỖI NHỚ TRONG CHIỀU CUỐI NĂM
Lâu lắm rồi không vào bờ lốc bờ leo gì cả. Mà cũng chẳng phải riêng mình. Một thời rầm rộ, rồi cứ thưa dần, vì có anh facebook át hết cả. Giờ chỉ còn những trang "hot" thôi, nhưng mình vẫn đọc hằng ngày. Bởi ở đây mang tính chuyên nghiệp hơn.
Là hôm nay mình tâm trạng quá, dù mới xong một cuộc với mấy đứa em cùng món thịt chua của các anh ở Câu lạc bộ Nhiếp ảnh Sông Thao- Phú Thọ tặng. Ngon quá, thằng nào cũng tấm tắc. Nhưng giờ thì thẫn thờ rồi. Chả ngủ được. Lại lần mò vào nhà của mình và đăng bài này, xem có nhẹ đi một chút được không, huhu!
Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014
MÙA XƯA
Thỉnh thoảng mình lại nảy ra ý từ một câu hay một chữ nào đấy của người khác khi mình bất chợt đọc được. Bài này cũng vậy, được viết ngay sau khi mình đọc mấy dòng này trên facebook của một người bạn: Chim phân vân cánh mỏng/ Nắng bâng khuâng sắp tàn/ Lá buông mình thật khẽ/ Nghe mùa vừa sang ngang/ Gió mải mê rong chơi/ Chiều nay về gõ cửa/ Khăn chưa bén hơi người/ Gặp mùa đông ngoài ngõ...
Thì cứ viết thế, rồi lại được đăng trên VNGL số đặc biệt chào mừng Đại hội V Hội VHNT Gia Lai (2014- 2019).
Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014
TỪNG CÓ HAI NGÔI LÀNG TRONG VĂN CHƯƠNG
Tây Nguyên với những cái tên làng, tên người đã trở thành biểu tượng mỗi khi nhắc tới vùng đất này, đã ăn sâu trong trí nhớ của bao thế hệ, đã đi vào lịch sử văn chương nước nhà...
Bài viết này giúp ta hiểu thêm về những điều bình dị mà hết sức lớn lao như thế.
Một lần nữa, trân trọng cảm ơn nhà thơ Văn Công Hùng về bài viết.
Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014
TÂY NGUYÊN
Hôm nay mình mở mục "Làm vốn" với mục đích xin những bài viết hay của mọi người để lưu lại đây làm...vốn. Bởi có những câu chuyện, những kiến thức...bây giờ mình mới biết, mà mình tin là nhiều người cũng như mình, đặc biệt là các bạn đồng nghiệp. Với mình đây là việc làm cần thiết, và tất nhiên trước khi mang về đây mình sẽ phải xin phép tác giả.
Bài đầu tiên là một bài về Tây Nguyên có nhiều điều bổ ích với mình, bởi đây là nơi mình đang sống và công tác. Hơn nữa, vốn hiểu biết về vùng đất này của mình còn "muỗi" lắm, nên những bài như thế này thật quý biết bao. Trân trọng cảm ơn nhà thơ Văn Công Hùng- tác giả bài viết!
Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013
Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013
NGÀY SÔNG HỒNG
...
ngày bên sông
vàng nắng mênh mông, vàng
ngồng hoa cải
có ai đâu vàng nỗi nhớ mong
....
Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013
VỀ VỚI THƠ THÔI
Ừ, những lúc như thế này không gì lành bằng với Thơ.
Thơ cho ta cảm giác bình yên sau bao cơn bão...
Thơ cho ta sự cân bằng sau bao chênh chao, mệt mỏi...
Thơ cho ta ánh nhìn mới lạc quan hơn về niềm tin, về yêu thương, cả về những nhọc nhằn đầy hạnh phúc...
Thơ cho ta nụ cười sẻ chia, vòng tay nồng nàn, giọt nước mắt đam mê và những bước chân luôn đi về phía trước...
Thơ cho ta những giọt nắng mỗi sớm mai thức dậy và làn sương mờ trong những chiều hôm...
Còn chần chừ gì nữa???
Về với Thơ thôi!!!
Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013
VÕ NGUYÊN GIÁP- HỒ CHÍ MINH- PHẠM VĂN ĐỒNG
Chọn cách đặt tên bài viết như trên, tôi
muốn liên tưởng đến câu chuyện dân gian mà ai cũng đã từng nghe. Ấy là
Hồ Chí Minh có hai người trợ thủ đặc biệt thân tín, văn võ song toàn,
một bên tả, một bên hữu. Văn thì có “Văn Đồng”; Võ thì có “Võ Giáp”.
Thật là một hình ảnh hết sức thú vị, nói lên một sự thật lịch sử, vừa
dân gian lại vừa đúng thực tế khiến người dân VN rất đỗi tự hào.
Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013
HÀ GIANG KÍ QUA ẢNH
Kì 5: NHÀ VƯƠNG
Gần
một buổi sáng với Cột cờ Lũng Cú và phiên chợ nhỏ dưới chân núi Rồng, chúng tôi
lại lên đường để đến với Đồng Văn. Ghé
thăm dinh thự của Vua Mèo- nhà Vương ở thung lũng Sà Phìn, chúng tôi được mục
sở thị cơ ngơi của ông Vua Mèo một thuở.
Toàn bộ ngôi nhà nằm gọn trong thung
lũng bốn bề núi đá với màu xanh thẫm của những cây sa mộc cao vút. Tuy đã cũ và
đậm nét rêu phong nhưng thời gian vẫn chưa thể xóa đi hết những nét hoa văn,
kiến trúc của những bức phù điêu, trạm trổ trên đá, trên gỗ của ngôi nhà. Ngoài
những lối kiến trúc theo kiểu dinh thự Trung Hoa, xen lẫn vào đó là rất nhiều
những mảng, những khối mang nét kiến trúc Hoa Nam- Mông và có cả lối kiến trúc
của châu Âu nữa, mà điển hình là những chiếc lò sưởi vẫn còn nguyên vẹn. Rồi
đặc biệt hơn cả là ngôi nhà có rất nhiều hoa văn hình loài hoa anh túc, loài
cây đã mang lại một đời vương giả cho ông Vua Mèo và cả họ tộc ông. Bước vào
tham quan ngôi nhà, tôi vẫn thấy một cảm giác rờn rợn mỗi khi nhớ tới những câu
chuyện kì bí xung quanh ngôi nhà này.
Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013
CARRYING CROSS
Sáng chủ nhật, chẳng thể ngủ nướng được mặc dù rất thèm ngủ. Dậy sớm và nổi hứng...nấu cơm ăn sáng. Vừa ăn vừa lang thang mạng và đọc bài này ở nhà Phọt Phẹt. Đọc xong rồi cứ vẩn vơ mãi, quên cả ăn vì câu chuyện hay quá. Cóp về đây để lấy đó làm bài học cho mình vậy.
Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013
HÀ GIANG KÍ QUA ẢNH
Kì 4: TỔ QUỐC ÔM TÔI VÀO LÒNG
Những cái tên Đồng Văn, Lũng Cú, Nhà Vương...như có sức hút lạ kì với bất kì ai đã và chưa lên với Cao nguyên đá. Lên rồi lại ước ao có một lần được quay lên lại. Bởi vẻ đẹp của Núi nơi này tạo nên một nét tính cách phong trần và mạnh mẽ, cứng cáp nhưng huyền diệu, thô
ráp nhưng uyển chuyển, đầy tinh lực như tiếng kèn môi, như điệu khèn dìu dặt
gọi bạn tình trong đêm đầy sắc màu thổ cẩm, rất riêng biệt chẳng lẫn vào đâu được.
Đồng Văn đón chúng tôi bằng những cung đường huyền ảo của núi mờ trong sương, và hơn thế nữa, nơi đây có lá cờ Tổ quốc ngạo nghễ tung bay trên đỉnh núi Rồng- hồn thiêng sông núi.
Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013
HÀ GIANG KÍ QUA ẢNH
Kì 3: QUẢN BẠ
Sau 2 giờ đồng hồ vi vu trên đường với những khúc cua, khúc ngoặt hết sức ngoạn mục, chúng tôi đã có mặt ở Quản Bạ theo đúng lịch trình. Ghé vào trạm dừng chân dưới chân một ngọn núi nhỏ mà leo lên đấy sẽ ngắm được toàn cảnh thị trấn Tam Sơn- Quản Bạ. Trời về chiều có vẻ dịu đi nhưng cũng chưa xua hết được cái nóng.
Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013
HÀ GIANG KÍ QUA ẢNH
KÌ 2: GẶP GỠ HÀ GIANG
4 giờ sáng, chúng tôi đến bến xe phía Nam thành phố Hà Giang. Trời còn tối mịt. Về sáng, không khí nhẹ nhàng, thoáng đãng. Bến xe lác đác mấy hàng quán bán đêm phục vụ những chuyến xe về bến cuối cùng.
Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013
HÀ GIANG KÍ QUA ẢNH
Lần đầu tiên tôi có được một chuyến đi dài và qua nhiều nơi đến thế. Xuyên 5 tỉnh, thành phố. Xuất phát từ Gia Lai- Hà Nội- Vĩnh Phúc- Phú Thọ- Tuyên Quang- Hà Giang. Nơi nào tôi cũng được con người và mảnh đất nơi ấy đón tiếp nồng hậu. Nhưng có lẽ để lại trong tôi nhiều dấu ấn nhất là chuyến "phượt" Hà Giang, bởi có quá nhiều cảm xúc trong suốt những ngày rong ruổi trên những cung đường tuyệt đẹp của cao nguyên đá cùng với những người bạn đồng hành: biên tập viên VNGL Hà Công Trường, nghệ sĩ nhiếp ảnh Nhất Hạnh, 2 nhà thơ nữ trẻ Lê Vi Thủy, Kim Sơn cùng một chàng lãng tử Như Lôi.
Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ đưa những hình ảnh của chuyến "phượt" ấy lên đây theo trình tự thời gian như là một bài kí bằng ảnh để lưu giữ lại những giây phút không thể nào quên với Hà Giang- mảnh đất địa đầu Tổ quốc.
Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013
THĂM NHÀ VĂN LÊ LỰU
Vậy là tôi cũng đã thực hiện được ý nguyện của mình mà trong dịp nghỉ hè vừa
qua đã bỏ lỡ, ấy là đến thăm nhà văn Lê Lựu tại Trung tâm văn hóa doanh nhân ở
số 319 Tam Trinh- Hoàng Mai- Hà Nội.
Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013
Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013
LAN MAN DIỀU
Ai cũng có một thời thơ ấu với vô số những trò chơi
trẻ con và chắc rằng cái trò thả diều thì ít ai là không biết. Hè về là lại bắt
đầu một mùa thả diều mới nữa. Chỉ tiếc rằng mình đã qua mất rồi cái tuổi ấy. Nhưng
chiều nay con gái đòi mua diều, và thế là…
-------------
Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013
ĐỪNG ĐỂ MỘT THỜI XA VẮNG NỮA
Mình đã đọc nghiến ngấu không biết bao lần Thời xa vắng của ông. Và hình ảnh chàng trai Giang Minh Sài đã ám ảnh mình như thế nào để giờ mình được biết hoàn cảnh của ông bây giờ chẳng khác gì Sài ngày ấy nếu như không muốn nói là đau đớn gấp nhiều lần. Vì thế mà mình đã có kế hoạch hè này về quê sẽ ghé thăm ông (và thăm một người nữa cùng quê là Tạ Bá Hương). Đọc bài này của nhà văn Phạm Ngọc Tiến, xúc động và muốn được chia sẻ thật nhiều với ông- nhà văn Lê Lựu.
Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013
HAI MƯƠI MỐT NĂM VÀ NGÀY GẶP LẠI
Một cuộc gặp đã hẹn trước nhưng cũng không khỏi bất ngờ khi hai đứa bạn sau hơn hai mươi năm mới gặp lại nhau. Vẫn xinh đẹp như ngày xưa và có phần mặn mà hơn; vẫn ồn ào, mạnh mẽ như thế và thêm sự chín chắn, già dặn của vết thời gian, của công việc, của sự dịch chuyển liên tục trong và ngoài nước...để giờ nó đứng trước mặt tôi đây, sau hơn 10 giờ đồng hồ chạy xe từ Sài Gòn lên Phố núi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

