Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

HÀ GIANG KÍ QUA ẢNH

Kì 3:    QUẢN BẠ
 Sau 2 giờ đồng hồ vi vu trên đường với những khúc cua, khúc ngoặt hết sức ngoạn mục, chúng tôi đã có mặt ở Quản Bạ theo đúng lịch trình. Ghé vào trạm dừng chân dưới chân một ngọn núi nhỏ mà leo lên đấy sẽ ngắm được toàn cảnh thị trấn Tam Sơn- Quản Bạ. Trời về chiều có vẻ dịu đi nhưng cũng chưa xua hết được cái nóng.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

HÀ GIANG KÍ QUA ẢNH

KÌ 2:      GẶP GỠ HÀ GIANG


4 giờ sáng, chúng tôi đến bến xe phía Nam thành phố Hà Giang. Trời còn tối mịt. Về sáng, không khí nhẹ nhàng, thoáng đãng. Bến xe lác đác mấy hàng quán bán đêm phục vụ những chuyến xe về bến cuối cùng.

Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

HÀ GIANG KÍ QUA ẢNH

Lần đầu tiên tôi có được một chuyến đi dài và qua nhiều nơi đến thế. Xuyên 5 tỉnh, thành phố. Xuất phát từ Gia Lai- Hà Nội- Vĩnh Phúc- Phú Thọ- Tuyên Quang- Hà Giang. Nơi nào tôi cũng được con người và mảnh đất nơi ấy đón tiếp nồng hậu. Nhưng có lẽ để lại trong tôi nhiều dấu ấn nhất là chuyến "phượt" Hà Giang, bởi có quá nhiều cảm xúc trong suốt những ngày rong ruổi trên những cung đường tuyệt đẹp của cao nguyên đá cùng với những người bạn đồng hành: biên tập viên VNGL Hà Công Trường, nghệ sĩ nhiếp ảnh Nhất Hạnh, 2 nhà thơ nữ trẻ Lê Vi Thủy, Kim Sơn cùng một chàng lãng tử Như Lôi.

Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ đưa những hình ảnh của chuyến "phượt" ấy lên đây theo trình tự thời gian như là một bài kí bằng ảnh để lưu giữ lại những giây phút không thể nào quên với Hà Giang- mảnh đất địa đầu Tổ quốc.

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

THĂM NHÀ VĂN LÊ LỰU


 Vậy là tôi cũng đã thực hiện được ý nguyện của mình mà trong dịp nghỉ hè vừa qua đã bỏ lỡ, ấy là đến thăm nhà văn Lê Lựu tại Trung tâm văn hóa doanh nhân ở số 319 Tam Trinh- Hoàng Mai- Hà Nội. 

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

LAN MAN DIỀU



Ai cũng có một thời thơ ấu với vô số những trò chơi trẻ con và chắc rằng cái trò thả diều thì ít ai là không biết. Hè về là lại bắt đầu một mùa thả diều mới nữa. Chỉ tiếc rằng mình đã qua mất rồi cái tuổi ấy. Nhưng chiều nay con gái đòi mua diều, và thế là…
-------------

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

ĐỪNG ĐỂ MỘT THỜI XA VẮNG NỮA



 Mình đã đọc nghiến ngấu không biết bao lần Thời xa vắng của ông. Và hình ảnh chàng trai Giang Minh Sài đã ám ảnh mình như thế nào để giờ mình được biết hoàn cảnh của ông bây giờ chẳng khác gì Sài ngày ấy nếu như không muốn nói là đau đớn gấp nhiều lần. Vì thế mà mình đã có kế hoạch hè này về quê sẽ ghé thăm ông (và thăm một người nữa cùng quê là Tạ Bá Hương). Đọc bài này của nhà văn Phạm Ngọc Tiến, xúc động và muốn được chia sẻ thật nhiều với ông- nhà văn Lê Lựu.